Thời gian không còn nhiều nữa
Ông Dean nộp bệnh án xong, thấy phòng khám có nhiều người ngồi đợi, ông hỏi cô y tá:
- Này cô, những người này đều xếp hàng trước tôi à?
- Ông là Dean? Ông có thể vào trước đi ạ.
- Không cần đâu, tôi có thời gian mà.
- Thời gian của ông không còn nhiều nữa đâu, tôi vừa xem qua phim X quang của ông rồi...
Thế thì cũng bị rồi!
Tiếng người đàn ông trong điện thoại:
- Thưa bác sĩ, thằng con trai tôi bị chứng quai bị...
- Phải, tôi biết. Hôm qua tôi đã đến và khám cho cháu rồi. Nhớ giữ nó cách biệt với những người khác trong nhà và...
- Thôi chết! Nó đã hôn người giúp việc mất rồi.
- Ồ, thật không may! Có lẽ chúng ta phải cách ly cô ấy...
- Nhưng thưa bác sĩ, tôi sợ rằng chính tôi cũng đã hôn cô gái đó.
- Rắc rối quá! Như vậy có nghĩa là ông cũng đã mắc bệnh.
- Ngoài ra, tôi còn hôn vợ tôi...
- Giọng bác sĩ bỗng thất thanh: Trời ơi! Thế thì tôi cũng bị rồi!
Chết rồi ư?
Bác sĩ đang đo huyết áp cho bệnh nhân, chợt lắc đầu nói bâng khuâng:
- Chẳng nhẽ vừa mới loáng một cái mà đã chết rồi ư?
- Cô vợ bệnh nhân gào lên: Trời ơi! Anh ấy chết rồi sao?
- Xin cô bình tĩnh. Tôi còn đang tự hỏi xem vấn đề ở anh ta hay ở cái đồng hồ chết tiệt này.
Băng bó cho cái bóng của vết thương
Nhậu xỉn, trên đường mò về nhà anh bợm bị ngã rách mông. Tới nhà, khi thay quần áo, liếc trong gương thấy vết thương, bợm ta cố gắng băng bó, sát trùng cẩn thận. Khi đặt lưng xuống giường, vợ vẫn ngủ say, anh ta yên trí là đã qua được mặt "sư tử Hà Đông" rồi. Đến sáng, bừng tỉnh vì tiếng tru tréo của vợ, bợm hỏi tỉnh queo:
- Có chuyện gì thế?
- Tối hôm qua lại uống rượu xỉn phải không?
- Đâu có!
- Thế ai bôi thuốc đỏ, dán bông băng đầy cánh tủ gương đây!
Chồng hay vợ?
Sau khi nghe ông chồng kể một loạt các triệu chứng bệnh điên của bà vợ, bác sĩ thần kinh kê ra một đơn thuốc dài và dặn dò:
- Hãy đưa đơn thuốc này cho vợ ông, bà ấy sẽ giúp ông thực hiện nó.
- Ông chồng gầm lên: Vợ tôi sẽ không chịu đâu! Tôi sẽ tự tay mua thuốc và nhét chúng vào miệng bà ta!
- Hãy bình tĩnh, ông nên tránh bất kỳ động thái nào có thể dẫn đến stress...
- Khách lại xẵng giọng ngắt lời: Về chuyện ấy, ông nên khuyên vợ tôi thì hơn!
- Tôi dặn ông đấy, vì đó là đơn thuốc dành cho ông!
- !?
Bọn đang phá cửa hay tên cầm chìa khoá?
Bác sĩ khoa tâm thần quyết định thử các bệnh nhân của mình. Ông vẽ một cánh cửa trên tường và bảo họ mở ra mà đi về nhà. Các bệnh nhân đổ xô vào bức tường để cố gắng mở cái cửa "ảo", trừ một người đứng ở đằng xa đang cười ngất. Thấy người này có vẻ đã bình phục, bác sĩ hỏi:
- Tại sao anh cười?
- Bọn họ điên quá!
- Tại sao?
- Người này cầm một cái xẻng, giơ lên: Bởi vì tôi đang giữ chìa khóa cửa!
Cuộc sống được kéo dài
Một người đàn ông mắc bệnh tim đến gặp bác sĩ, hỏi:
- Thưa bác sĩ, nếu tôi không uống rượu, không ăn dầu mỡ và tập thể dục mỗi ngày, thì tôi sẽ kéo dài được cuộc sống phải không?
- Có thể đấy, nhưng điều chắc chắn xảy ra là ông sẽ thấy cuộc sống kéo dài hơn.
Nội hay ngoại?
Ở vùng miền núi anh chàng vô tình bị bắn trúng cung tên mắt kẹt vô bụng người nhà anh không dám rút ra đành để y như vậy tới bệnh viện nhờ lấy ra.
Khi gia đình anh đưa anh vô tới khoa ngoại nhờ lâý ra được các bác sỉ nhanh chóng tận tình chạy lấy cưa ra, cưa ngang mũi tên, rồi rửa vết thương băng lại các bàc sĩ và y tá nói xong rồi !
Người nhà anh này ngạc nhiên hỏi : ủa sao kỳ vậy bác sỷ?
Bác sỷ trả lời : sao kỳ ?
Người nhà hỏi tiếp: sao bác sỷ cưa ngang khúc ngoài còn lại khúc trong sao không lấy ra ?
Bác sỹ thẳng thốt trã lời: Người nhà đưa vô có dòm kỉ bảng hiệu chưa đây là khoa ngoại, thì nhiệm vụ bên tôi tới đây là xong ! còn phần còn lại bên trong là thuộc quyền khoa nội !! có hiểu không ?
Gia đình bó tay !!!!!!!!!!!!!!??????????
Không phải ai cũng biết
Một người mắc bệnh tưởng mình là chuột. Sau nhiều cố gắng của các bác sĩ thần kinh, cuối cùng ông ta cũng đã tự nói ra được mình không phải là chuột. Lúc xuất viện, ông ta nhìn thấy một con mèo và lại bắt đầu run lẩy bẩy không chịu đi. Bác sĩ động viên:
- Anh đã biết rõ mình không phải là chuột rồi mà?
- Ông biết, tôi biết, nhưng con ác thú ăn thịt kia không biết thì sao?
Để quên khi mổ
Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ:
- Lạy Chúa, thế là xong rồi!
- Đừng tưởng bở. Người bệnh nằm cạnh nói. Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữa đấy!
- Một người bệnh ở giường phía trước uất hận: Còn với bụng tôi thì một lần quên kéo, một lần quên chai cồn!
- Đúng lúc đó, bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Pat gọi vọng xuống phòng: Có ai nhìn thấy chiếc mũ của tôi đâu không?
- Pat nghe xong ngất luôn.