Cảnh báo trong đêm tân hôn
Đêm tân hôn, chàng thỏ thẻ với nàng:
- Em yêu dấu, anh xin hứa với em là sẽ không bao giờ phụ em.
Nàng sung sướng mỉm cười. Sáng hôm sau thức dậy, nàng lo cơm nước cho cả hai và chuẩn bị đi làm. Nàng gọi:
- Anh ơi, vào đây phụ em một tay, gần đến giờ đi làm rồi.
Anh chồng nhăn nhó:
- Em sao mà mau quên quá, đêm hôm qua anh đã nói gì?
Không thể đọc được
Ông bác sĩ hỏi cô gái đang lấp ló ở cửa phòng:
- Này cô, cô đến khám gì?
- Dạ, em không khám ạ! Em đến nhờ bác sĩ tí việc.
- Xin cô cứ nói.
- Dạ, em nhờ anh đọc hộ bức thư của người yêu em mới gửi về.
- Thư của cô sao lại nhờ tôi đọc, cô không biết chữ à?
- Dạ, em biết chữ, nhưng vì người yêu em cũng là bác sĩ nên mới đến nhờ anh.
Bàn luận về tình yêu
Các bác sĩ cho rằng: "Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường".
Nhà vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.
Nhà cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.
Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.
Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.
Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.
Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?
Sign: cân ô tô
Tin nhắn
Có một chàng trai yêu đơn phương một cô gái nhưng không dám nói ra.
Một ngày kia, lấy hết can đảm, chàng soạn một tin nhắn tỏ tình và nhấn send lúc 1h sáng. Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó, nhưng chàng trai quyết định để ngày hôm sau sẽ đọc.
Sáng hôm sau, chàng trai mở tin nhắn lên và… shock.
.
.
.
.
.
.
.
.
”Tài khoản của quí khách không đủ để gửi tin nhắn,xin vui lòng nạp thêm”
Ăn không?
Một chàng sinh viên chở bạn gái trên một chiếc xe đạp. Đang đi, bỗng nhiên chàng thắng lại cái "ké...é....ét" ngay trước một quán chè rồi quay ra sau hỏi:
- Ăn không ???
- Nàng: ăn !!!
- Chàng: có thế chứ ! Bộ thắng này mới thay hồi sáng đó!
- Nói rồi, chàng tiếp tục đạp xe đi.
- !?!?!?!?!?!?!?
San sẻ phiền muộn
Cha khuyên con:
- Hãy lấy vợ đi! Cô ấy sẽ san sẻ mọi nỗi phiền muộn và khó khăn của con.
- Nhưng con chẳng có nỗi phiền muộn hay khó khăn gì cả!
- Rồi sẽ có con ạ. Ngay sau lễ cưới thôi!
Ai lừa ai?
Chàng cố gắng thuyết phục nàng uống rượu, nhưng nàng từ chối thẳng thừng, thậm chí nàng còn khẳng định chưa bao giờ động tới một giọt trong đời. Cuối cùng, chàng thắp nến, mở nhạc êm dịu và mời nàng cố thử một giọt Scotch. Nàng nhấp một ngụm nhỏ và nhổ ra tức thì.
- Chàng hỏi: Em không thích mùi vị nó à?
- Nàng bực tức: Không, tất nhiên. Anh nói là rượu Scotch mà lại lừa tôi bằng Whisky trộn với một loại rẻ tiền khác.
Chưa chắc đã là duy nhất
Adam về nhà rất muộn. Eva giận dữ tra hỏi:
- Tại sao anh lại về muộn như vậy? Đi gặp con nào phải không?
- Đừng có ngu ngốc như vậy! Em là người đàn bà duy nhất trên trái đất này.
- Họ đi ngủ. Nửa đêm, Adam thấy buồn buồn ở ngực và tỉnh giấc, thấy tay Eva đang rờ rẫm trên ngực mình, còn miệng nàng thì lẩm bẩm.
- Chàng hỏi: Em đang làm cái quái quỷ gì thế?
- Tôi đang đếm xem anh có còn đủ xương sườn không.
Tương tự nhau
Trong giờ học về hôn nhân, giáo sư hỏi sinh viên:
- Anh có hiểu tại sao người ta nói hôn nhân giống như giông bão không?
- Thưa giáo sư, bởi vì cả hai đều bắt đầu bằng sự cuốn hút, giằng co, tàn phá dữ dội rồi nổ tung. Cho đến khi mọi sự yên lặng trở lại thì bạn mất luôn cả cái nhà đang ở.
Vé khứ hồi của đối thủ
Jose và Miguel là những cao bồi Mexico. Họ cùng yêu một cô gái. Hai người quyết định đấu súng để chọn kẻ chiến thắng. Địa điểm quyết đấu sẽ là một vùng ngoại ô yên tĩnh. Khi ra bến tàu, Jose mua vé khứ hồi, thấy Miguel mua vé một chiều, hắn cười phá lên:
- Mày biết là sẽ không trở về à? Tao thì bao giờ cũng ăn tối ở nhà sau mỗi cuộc đấu súng!
- Tao không bao giờ mua vé khứ hồi, Miguel bình thản trả lời, vì luôn luôn về bằng vé của đối thủ.