Khiêm tốn
- Cô: Em hãy cho cô biết: Khiêm tốn có phải là đức tính tốt không?
- Tèo: Thưa cô tốt ạ!
- Cô: Vậy em hãy cho 1 ví dụ
- Tèo: Dạ, em có 10 cái sẹo nhưng nếu bạn hỏi em sẽ khiêm tốn trả lời là chỉ có 1 cái ạ!
- Cô: trời ạ!
Sáng ý
- Thầy: Hôm qua giờ vẽ , sao em chỉ nộp giấy trắng hả ?
- Trò : Em vẽ đấy chứ ạ. Nhưng chủ đề của em là “sữa tươi nguyên chất thầy mà thầy!”
- Thầy: xỉu.
Còn mấy cái?
- Tí: Đố cậu , trong một cái hộp có chin cái bánh. Đem chia cho chin người mỗi người một cái hỏi còn mấy cái ?
- Tèo: Hết , không còn cái nào .
- Tí: Sai rồi !
- Tèo: Thế còn mấy cái ?
- Tí: Còn một cái … hộp !
- Tèo: !!!?
Hỏi khó
- Lan: Tôi hỏi thật ông nhé! Mong ông đừng giận: Một tuần ông gội đầu mấy lần vậy ?
- Hùng: Bà hỏi làm tôi khó trả lời quá. Đáng lẽ bà phải hỏi là: “Mấy tuần ông gội đầu một lần mới phải chứ?”
Ngày nào cũng gặp
Trong tiết Sinh học.
- Cô giáo: Trong các em, có ai đã từng gặp tắc kè chưa?
- Nam (xung phong): Dạ! Tắc kè thì ngày nào em cũng gặp ạ!
- Cô giáo: Thế em gặp nó ở đâu? Trên cây hay hốc núi đá?
- Nam: Dạ, ở trong bình rượu của bố mẹ ạ!
Phải làm gì?
Trong giờ khoa học, cô giáo hỏi Tí:
- Tí, em hãy cho cô biết mùa lạnh ta phải làm gì?
- Tí đang lung bùng ngủ, giật mình đứng dậy: Thưa cô, mùa lạnh ta phải nổi da gà ạ!
- Cô giáo: ?!?
Biển
Trong giờ địa lý , thấy Tí ngồi không chú ý bài
- Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì?
- Tí (giật mình): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ!
- Cô giáo: ?!?
Việc học
Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học.
Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ngủ.
Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại.
Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi.
Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi....
Lớn lên mới biết, càng học càng ngu
Chuyện không thể được
Thầy giáo muốn gợi mở cho bé Môli biết ý nghĩa của chữ kỳ tích: "Em thử suy nghĩ xem, Môli, nếu có người từ trên đỉnh tháp rơi xuống mà chẳng hề suy suyển thì đó nghĩa là gì?"
- "Ngẫu nhiên ạ!"
- "Không phải thế" Thầy giáo lắc đầu.
- "Môli! Nếu người đó lại rơi từ trên đỉnh tháp xuống nữa mà vẫn không bị thương thì gọi là..."
- "May mắn ạ!"
- "Em hiểu sai ý của thầy rồi". Thầy giáo vẫn kiên nhẫn tiếp tục: "Người này lần thứ ba leo lên đỉnh tháp cũng lại rơi xuống nhưng vẫn không hề bị thương thì phải gọi là..."
- "Chà, em hiểu rồi. Như thế gọi là không thể được." Môli vùng kêu lên.
Không trống rỗng
Một hôm thầy giáo giảng cho học sinh về sự tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài giảng rõ thêm, thầy giáo nói:
- Bây giờ các em nhìn đây, nếu tôi đứng bằng đầu, thì máu, như các em đã biết, sẽ dồn xuống đầu tôi và mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.
- Các em học sinh đều đồng ý như vậy. Thầy giáo lại tiếp tục: ...Bây giờ cái điều mà thầy muốn biết là ở chỗ, làm sao mà thầy đứng mà máu lại không chảy vào chân của thầy được?
- Tất cả các em học sinh đều ngồi yên trong giây lát, rồi một học sinh bé nhỏ giơ tay và nói: Thưa thầy, vì chân của thày không trống rỗng!