Phát triển
Sau 3 tháng hè, MR gặp lại AD
- MR: Ngày trước tôi hay gọi bà là “Hột mít”, bây giờ nhìn ra ko phải.
- AD (mắc cỡ): Vậy bây giờ tôi là gì ?
- MR: Ờ…quả mít.
- AD: (xách guốc lên)...
Đi bộ
- Ngày trước, tôi đã phải đi bộ 10 cây số để đến trường đấy.
- Lẽ ra, thầy nên dậy sớm hơn để không bị lỡ chuyến xe bus.
Xe 4 bánh
SV1 gặp bạn là SV2 đang chạy xe máy đi học.
SV1 : Thời đại ngày nay SV mà còn chạy xe máy đi học.
SV2 ngạc nhiên hỏi lại : Thế mày đi bằng gì.
SV1 : Tao ấy à ? Phải ô tô 4 bánh trở lên mà còn tài xế đưa rước nữa chứ.
SV2 : Vậy à. Mày làm gì mà sang thế. Thế mày đi xe hiệu gì ?
SV1 : Vừa nói vừa co giò chạy "Nào ta cùng Buýt"
Sống trong thời kỳ nào?
- Nè, mày chép hoài của tao vậy không sợ giống nhau thầy trừ điểm à?
- Yên tâm đi, bài của mày là "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen tối!". Còn của tao là: "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen!"
- ???
Không thể tồn tại
Trong giờ hóa học, để minh họa cho hiện tượng oxy hóa, cô giáo hỏi Tèo:
- Em hãy cho biết nếu chúng ta ném một thỏi sắt ra ngoài đường, sau một tuần thỏi sắt sẽ ra sao?
- Dạ, nó sẽ biến mất ạ.
Cô giáo ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao vậy?
- Dạ, tại vì mấy người ve chai họ lượm liền chứ sao ạ.
Cô giáo: ?!
Không trống rỗng
Một hôm thầy giáo giảng cho học sinh về sự tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài giảng rõ thêm, thầy giáo nói:
- Bây giờ các em nhìn đây, nếu tôi đứng bằng đầu, thì máu, như các em đã biết, sẽ dồn xuống đầu tôi và mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.
- Các em học sinh đều đồng ý như vậy. Thầy giáo lại tiếp tục: ...Bây giờ cái điều mà thầy muốn biết là ở chỗ, làm sao mà thầy đứng mà máu lại không chảy vào chân của thầy được?
- Tất cả các em học sinh đều ngồi yên trong giây lát, rồi một học sinh bé nhỏ giơ tay và nói: Thưa thầy, vì chân của thày không trống rỗng!
Không ai học cả
Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:
- Thầy giáo trù đập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.
- Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù đập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?
- Tôi trù đập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.
- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.
- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó tướng Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.
- Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.
Thầy cũng như bố mẹ
- Thầy: Dưỡng phải đi đôi với dục bởi vậy thầy cũng như bố mẹ trò! Trò đã nhớ chưa?
- Quỳnh: Thưa thầy cũng như bố mẹ cho trò tiền ăn quà, thầy cũng như bố mẹ trò thầy cho tiền quà đi!
- Thầy: TRỜI!?!
Trễ vì tai nạn
- Cô giáo : Tại sao em đi trễ!
- Trò: Thưa cô , tại tai nạn giao thông.
- Cô giáo: Em có bị gì không
- Trò: Dạ…đâu có ạ! Em đứng coi mà cô.
- Cô giáo: Hm
Kiểm tra đúng kiểu mới được
- Thầy: Nam, lên trả bài!
- Nam: Thưa thầy, em không thuộc bài ạ!
- Thầy: Tại sao vậy?
- Nam: Dạ, tại hôm nay thầy dặn kiểm tra giấy mà.
- Thầy: Trời…